LÊ DUY NAM

Đạo là gì? Tình là gì?
Bài viết

KỊCH BẢN CUỘC SỐNG (2): TRUYỀN THỐNG LÀ GÌ NHỈ?

Ta luôn cảm thấy khó chịu với người đời, bởi người đời làm những việc ta không thể hiểu. Người đời cũng khó chịu bởi ta luôn làm những điều người đời không thể hiểu. Ta mặc kệ người đời nhưng người đời nào có kệ ta. Người đời ì xèo, người đời nì nèo, người đời lôi kéo. Ta vẫn im lặng trốn kỹ. Người đời xông thẳng vào chỗ ẩn nấp của ta, lôi cổ ta ra giữa khoảng trống, rồi trăm ngàn cái miệng của người đời chĩa vào ta.

Người đời: Mày định trốn ư? Nhiều kẻ mạnh mẽ hơn mày đã thất bại, sao mày nghĩ mày có thể trốn?

Ta im lặng không nói, chỉ thở dài.

Người đời: Mày không chịu hòa đồng với thế giới, mày muốn một mình ư? Không được đâu!

Ta gật đầu cho có. Ta không muốn trả lời. Bởi ta không muốn đáp lại trò mè nheo. Người đời lúc nào cũng lèm bèm như con cóc đòi ơn mưa móc. Ta thích thì ta nói, mè nheo thì nghỉ!

Người đời: Này tao giảng cho mày nghe về thế giới. Thế giới này, thời đại nối tiếp thời đại, năm nối tiếp năm, tháng nối tiếp tháng, ngày nối tiếp ngày, khoảnh khắc này nối sang khoảnh khắc nọ, tất cả đều đã được sắp sẵn. Tao đã cài vào đầu chúng tao những hệ điều hành, và hệ điều hành ấy do tao tạo ra, tao tự cài vào đầu, rồi tao tự vận hành. Khi một hệ điều hành bị những kẻ như chúng mày hủy hoại vì thứ lý tưởng tự do hay tình yêu, thì tao sẽ cải tiến nó thành thứ mới để thích ứng được với sự phá hoại của chúng mày. Hệ điều hành ấy chính là truyền thống. Người đời bọn tao vận hành dựa trên truyền thống, không, bọn tao chính là truyền thống. Đó là bản chất sâu kín nhất của chúng tao. Nhờ có chúng tao mà mọi thứ trở nên trật tự. Chúng mày tự nhận là ánh sáng ư? Ánh sáng thì hữu hạn nhưng bóng tối là vô hạn, mày không chống nổi bọn tao đâu.

Ta ừ hữ… Lời lẽ của bọn người đời từ lâu ta đã bỏ ngoài tai.

Người đời: Tao hỏi, mày trả lời, đó là truyền thống. Tao đòi, mày phải nghe theo, đó là truyền thống. Tao ra lệnh, mày phải cúi đầu, đó là truyền thống. Ra khỏi truyền thống, mày sẽ bị đào thải. Nghe theo tao, mày sẽ có tất cả! Gia đình mày sẽ tôn trọng mày, các cô gái sẽ ao ước có được mày, xã hội sẽ quy thuận mày. Chống lại tao, mày sẽ tay trắng. Đấy mày nhìn mày xem, bao năm mày chống lại tao, mày đang trắng tay. Những kẻ theo mày chống lại tao sẽ không được yên. Tao sẽ đòi lại hết tất cả những thứ mà tao đã cho chúng.

Đến đây thì ta bắt đầu khó chịu. Thực ra lúc người đời xông vào chỗ ẩn nấp, ta đang bận đi đại tiện. Người đời thường lải nhải “trời đánh tránh miếng ăn”, thế mà lại dám tập kích ta lúc ta đang thanh tẩy ta khỏi những thứ ta tọng vào người. Giờ ta đã thanh tẩy xong bản thân rồi, ta sẽ thanh tẩy nốt đám người đời.

Ta: Này người đời, tao hỏi mày một câu, chúng mày có phải những cỗ máy không?

Người đời: Mày đã nghe đến trí thông minh nhân tạo chưa? Tao nói cho mày biết, tao là nguyên mẫu hoàn hảo nhất cho mọi loại trí thông minh nhân tạo.

Ta: Tao không chắc về việc mày thông minh, có vẻ mày không hiểu câu hỏi của tao, mày có phải cỗ máy không?

Người đời: Phải thì sao mà không phải thì sao?

Ta: Nếu mày là cỗ máy thì mày phải phục vụ tao. Bởi vì máy móc được sinh ra để phục vụ con người chứ không phải để điều khiển con người. Truyền thống cũng vậy, truyền thống được hình thành nên từ việc những kẻ như tao muốn thế giới tốt đẹp hơn. Những ý tưởng của chúng tao đã bị mày lợi dụng, chúng mày cắt gọt ý tưởng thành những thuật toán cứng nhắc để điều khiển số phận của chính chúng mày và nhiều người khác. Chúng mày không phải truyền thống, chúng mày là một hệ thống các thói quen xấu xa được tạo nên bởi lũ người ngu dốt không hiểu mình đang làm gì. Chúng mày đã thích chiếm khái niệm “truyền thống” để làm “truyền thống” cho mình thì chúng mày cứ giữ lấy đi. Tao đếch thèm! Và bởi vì chúng mày chỉ là nô lệ, nên tao có quyền đáp lại chúng mày khi tao thích và có quyền vứt chúng mày vào thùng rác. Nếu chúng mày không phải cỗ máy thì chúng mày là gì? Hàng triệu cơ thể chung nhau một linh hồn ư? Tại sao tao phải nghe lời của một linh hồn bệnh hoạn? Chúng mày là lũ tâm thần khoác cái vỏ “bình thường”. Chúng mày là bệnh dịch, và bệnh dịch cần phải bị tiêu diệt.

Người đời: Tao nói rồi, tao là nguyên mẫu hoàn hảo nhất, tao đại diện cho thần thánh, cho mọi điều đúng đắn, cho công lý.

Ta: Ừ, mày là nguyên mẫu hoàn hảo nhất, mày đại diện cho thần thánh, vậy mày cứ để tao yên. Mày mè nheo đòi tao theo mày làm gì? Mày xông vào chỗ ẩn nấp của tao làm gì? Mày dọa nạt tao làm gì? Có phải tất cả chúng mày đều thế không? Điên cuồng một cách hoàn hảo và độc ác một cách thần thánh. Mày làm mọi điều bẩn thỉu, hèn hạ, xấu xa nhưng vẫn ảo tưởng rằng mình làm điều đúng đắn?

Người đời xòe từng tay năm ngón định thọp cổ ta để lôi ta lại. Ta giật nước xả trôi đống xú uế trong bồn cầu. Khi những đống xú uế trôi đi, ta trở nên vô định với người đời. Người đời tóm vào ta như thể tóm vào hư không. Hoặc với ta, đơn giản người đời chỉ là cát bụi và linh hồn của chúng chỉ là hư không. Thế rồi người đời tan dần, tan dần trong bóng tối, trở về với bản chất của chúng.

Lê Duy Nam

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *